Thành viên trực tuyến

5 khách và 0 thành viên

Tài nguyên dạy học

Vui cười

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Bình thường
    Đơn điệu
    Ý kiến khác

    Chào mừng quý vị đến với website của ...

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > THƠ > Thơ tôi > Thơ tôi >

    Hương Rười

    HƯƠNG RƯỜI!
     
    Thân rười hình ống dễ thương 
    Kết thành từng đốt vấn vương lòng người 
    Bông rười sinh sản tuyệt vời 
    Gió lùa vung vãi dạo chơi vẫy vùng 
    Hoa bám  trong cát nóng nung 
    Rười mọc thành bui thành thung biển rười 
    Bảo bùng rễ bám chẳng rời 
    Giữa trời bảo cát vẫn tươi xanh màu 
    Ngày xưa rười hiếm làm sao 
    Bởi ai cũng quý bứt vào dùng ngay 
    Kết thành phên che gió lay 
    Đan thành từng cái lợp thay ngói hồng 
    Trời rét trải nó ra nong
    Nằm thiếu chăn chiếu lạnh không dám vào 
    Quê tôi mua củi đắt sao 
    Rười là chất đốt nhà nào cũng mê 
    Lửa rười đỏ lắm đượm ghê
    Âm thanh lách  tách  rủ rê nhân tình 
    Quê hương ơi Võ Ninh mình
    HƯƠNG RƯỜI bám víu bóng hình người xưa !
    18/3/2019

    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Thị Sang @ 12:27 04/04/2019
    Số lượt xem: 1083
    Số lượt thích: 1 người (Nguyễn Thị Sang)
    Avatar

    Hương rười 

     
    Gửi ý kiến