Thành viên trực tuyến

2 khách và 0 thành viên

Tài nguyên dạy học

Vui cười

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Bình thường
    Đơn điệu
    Ý kiến khác

    Chào mừng quý vị đến với website của ...

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > THƠ > Thơ tôi > Thơ tôi >

    chùm Thơ gửi in

    NHỚ ĐÔNG XƯA 
     
    Quê mẹ đông về gió lạnh mưa 
    Các bà đã diện áo len chưa?
    Giờ này năm ấy khoe khăn thắm 
    Đủ kiểu thời trang ấm có thừa 
     
    Sài Gòn thèm chút lạnh đong đưa 
    Gợi nhớ đông quê ngày gió mưa 
    Hơi thở khói bay từng vạt trắng 
    Gió rít hanh khô môi nẻ tưa !
    Xuân Sang, Sài Gòn 21/12/2019
    TÌNH ANH LÍNH CHIẾN! 
     
    Nhớ lại lúc anh ra trận mạc 
    Không có em tiển bước chân anh 
    Nhìn em đang ngủ ngon lành 
    Chậm chân mấy phút quân hành vội hơn  
     
    Anh là lính tâm hồn nông nổi 
    Thiếu nữ mười sáu tuổi trăng tròn 
    Đánh giặc ai biết sống còn 
    Đến ngày thống nhất nước non anh về 
     
    Thương em gái nhỏ ôi thương thế 
    Bên dòng sông Nhật Lệ em chờ 
    Đoàn xe chiến thắng phất cờ 
    Chuyến phà ách tắc anh mơ bóng hồng .
     
    Duyên chưa mắc nợ đâu hoàn trả 
    Mỗi cuộc đời  tất tả ngược xuôi 
    Hai người cách biệt đôi nơi 
    Có duyên không nợ chia phôi nhẹ nhàng 
     
    Xế chiều mới dọc ngang làng ảo 
    Gặp lại nhau lên lão cả rồi 
    Ngắm nhìn qua ảnh vui thôi 
    Sẽ chia thăm hỏi cuộc đời của nhau !
     
    Màu xanh áo lính giàu tình cảm 
    Mũ gắn sao vàng đậm chất thơ 
    Anh là bộ đội cụ Hồ 
    Muôn người trân quý lắm cô nhớ thầm!
    Xuân Sang, Sài Gòn 18/12/2019
    Ảnh tg không liên quan
    LOÁNG CHÚT HẾT SẦU 
     
    Ánh mắt xa xăm 
    Trũng sâu hoăm hắm
    Thắm một chút môi 
    Mịn một chút da 
     
    Công nghệ dễ mà  
    Loáng chút hết sầu 
    Khiếm khuyết điểm nào 
    Nhẹ xoa đẹp hết 
     
    Bây chừ còn mệt 
    Bấm nút thoáng hồng 
    Ngó cũng ấm nồng 
    Làng phây ngắm mệt !
     
    Lâu ngày trốn biệt 
    Nay ló dạng coi
    Bè bạn mô rồi 
    Mau mau bấm thích 
     
    Thích! thích! thích! thích !
     
    Xuân Sang, Sài Gòn 16/12/2019
    Bài gửi tạp chí 
     
    CHỮ TÌNH BỐN MÙA 
     
    Chữ Tình có lỗi gì đâu 
    Mà sao thiên hạ chém đầu chém đuôi 
    Chém cho Tình nẫu  tả tơi 
    Chữ Tình run rẫy khắp trời búc phây 
    Tình thu vàng lá trút đầy 
    Tình ngây ngô vẫn bị dây dưa vào 
    Ôi chữ Tình tội biết bao 
    Trẻ già trai gái đâm vào thọc ra 
    Chữ Tình kia số đào hoa 
    Lắm nơi bằm dập bốn mùa nhiêu khê 
    Tình Xuân mơ mộng đam mê 
    Khắc tên hoa phượng Tình Hè xốn xang 
    Tình Thu tím ngắt chiều loang
    Cho đôi tình lỡ phủ phàng trách nhau 
    Thôi thì đông đến mau mau 
    Chữ Tình băng giá nhuốm màu Tình Đông.
    Xuân Sang Quảng Bình 22/9/2019
     
    LỖI LẦM 
     
    Ôm thơ ngây ngất góc giường 
    Nồi canh khen khét khói vương mũi nàng 
    Chàng vung nồi kêu nghe choang 
    Tay không bắt phải nồi gang sém màu 
    Vứt ngay cục tức vào thau
    Nước đá tê buốt cơn đau nguôi dần 
    Hôm sau chàng vô nấu ăn 
    Ti vi hay quá chàng lăn lóc cười 
    Bếp ga xì khói bốc mùi 
    Thịt luộc khô khốc thành đùi thịt quay 
    Nàng thơ tưng tức vò dày 
    Khà khà mím miệng lời bay ngọt ngào 
    Ôi không sao! Ôi không sao!
    Chàng nàng vui vẻ ngồi vào nhâm nhi 
    Nàng nhiều khi chàng đôi khi 
    Cũng rất xao nhãng bỏ đi cơm nhà 
    Ôi thôi hòa! vui thôi hòa !
    Bắt tay đoàn kết bỏ qua lỗi lầm !
     
    Xuân Sang Quảng Bình 19/9/2019
     
    GIÀ!
     
    TRĂNG tròn tỏa sáng muôn nơi 
    GIÀ đêm gió mát hát cười vu vơ 
    TRĂNG thu ru ngọt giấc mơ 
    LẶN sau rặng núi trăng chờ sương tan
    SAU cơn ngợp gió đêm tàn 
    NGÀN lời luyến ái khôn càn xa xôi
     
    NGƯỜI ơi son sắt đầu môi 
    GIÀ rồi duyên lặn đứng ngồi vô tư 
    DUYÊN em em giữ khư khư 
    HẾT câu khoan nhặt răng chừ được đây 
    VỠ tan giấc mộng ngất ngây 
    TÀN canh nũng nịu giải bày được chi 
     
    ƯỚC vầng trăng chẳng già đi 
    MƠ nâng cấp tuổi dậy thì lục niên *
    TRĂNG GIÀ TRĂNG LẶN SAU NGÀN 
    NGƯỜI GIÀ DUYÊN HẾT VỠ TÀN ƯỚC MƠ
    * dậy thì sáu mươi 
    Xuân Sang Quảng Bình 17/9/2019
    Ảnh sưu tầm

    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Thị Sang @ 15:30 22/12/2019
    Số lượt xem: 86
    Số lượt thích: 1 người (Nguyễn Thị Sang)
     
    Gửi ý kiến