Thành viên trực tuyến

0 khách và 0 thành viên

Tài nguyên dạy học

Vui cười

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Bình thường
    Đơn điệu
    Ý kiến khác

    Chào mừng quý vị đến với website của ...

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > THƠ > Thơ tôi > Thơ tôi >

    Chớ nên phụ tình

    THÁNG NĂM XƯA 
     
    Hè về vàng óng đồng quê 
    Thấy máy gặt lúa mà mê mẫn nhìn 
    Dáng ai bưng thúng thóc xinh 
    Hạt to vàng rộm căng phìn ngát hương 
     
    Nghĩ ngày xưa ngẫm mà thương 
    Hái liềm xuống ruộng coi thường đĩa đeo 
    Tay đưa thoăn thoắt đĩa theo 
    Phả nước bọt, đĩa nhổ neo bay vèo 
     
    Chúng mình những đứa trẻ nghèo 
    Mót từng chẹn*lúa lèo tèo vãi rơi 
    Có người quản ruộng** đuổi đòi 
    Vậy mà vẫn cố vói vòi dấn thân 
     
    Có đứa nó thật nhanh chân 
    Ào vô sát cánh tay anh chị mình 
    Vạch lia lịa chẳng cần nhìn 
    Toàn là hạt chắc tài tình lắm tê
     
    Mình nhìn mà thấy sợ ghê 
    Lá gan mình nhỏ chẳng hề liều theo 
    Trưa đứng bóng bụng đói meo 
    Mân mê nắm lúa biết bao dãi dầu 
     
    Tuổi thơ dữ dội đậm sâu 
    Đói cơm rách áo nguyện cầu ấm no 
    Giờ đâu còn trẻ co ro 
    Lội đồng mót lúa,nắng to  trưa hè .
     
    Tháng năm sao cứ nhớ về 
    Một thời vất vả nảo nề người ơi 
    Bây giờ gần tuổi về trời 
    Thảnh thơi vui vẻ yêu đời nhớ xưa! 
    *Chẹn tiếng địa phương nghĩa là nhánh lúa nhỏ
    ** thời còn hợp tác xã trên ruộng đang gặt có người cầm roi đuổi bọn con mót. Gặt xong mới xã đồng cho mót lúa. 
     Tg Xuân Sang. Sài Gòn ngày 25/5/2020
    Ảnh 1,3 của tg không có tính minh hoạ. Ảnh 2 sưu tầm trên internet
    HỘI BẠN 
     
    Mình đã về đây các  bạn  ơi 
    Quê hương nay đã đổi thay rồi 
    Đâu dòng sông nhỏ hồi thơ bé 
    Ngụp lặn rong tiên bập bẹ bơi 
     
    Hôm nay hội bạn Võ Ninh ta 
    Cười nói vô tư trên  đất nhà 
    Hiển hiện nao nao thời cắp sách 
    Trêu nhau cười khóc giận rồi hòa 
     
    Quê vẫn là nơi chốn muốn về 
    Sau bao bươn chải với nghiệp nghề 
    Khi tâm hưu trí đà thoải mái 
    Là lúc nhớ mong gặp bạn bè 
     
    Giờ gặp được rồi vui ngập tràn 
    Cùng nhau trò chuyện thật râm ran 
    Ôn nghèo kể khổ cụng ly chúc 
    Khỏe để bên nhau năm một lần!
     
    CHỚ NÊN PHỤ TÌNH 
      'Câu khoán mượn '
     
          Thơ :   Nguyễn Thị Sang 
    ,      Bút danh :Xuân Sang 
     
        BẠN   bè tươi đẹp như hoa
    NGHÈO  không bỏ mặc dung hòa vì nhau 
        THUỞ  nào trước cũng như sau 
    TRƯỚC  bao cám dỗ đồng thau tỏ tường 
        CHỚ  vì tiền bạc lụy vương 
    QUÊN    người mình đã mến thương thuở nào 
     
         VỢ  mình vất vả hư hao 
    CÙNG   chồng tần tảo bới đào nuôi con 
      KHAM  nhiều  sức khỏe dần mòn 
    KHỔ     nhiều nên mới hồn ròn* sắc phai 
       CHẲNG  ai nở bỏ ngoài tai 
    NÊN     ghi tạc dạ thương hoài vợ ta 
       PHỤ   thân phụ mẫu dung hòa 
    TÌNH chồng trọn nghĩa cửa nhà ấm yên 
     
       BẠN NGHÈO THUỞ TRƯỚC CHỚ QUÊN 
    VỢ CÙNG KHAM KHỔ CHẲNG NÊN PHỤ TÌNH 
    * Ròn hồn 
    Sài Gòn ngày 14/7/2020
    Ảnh chụp
    ĐÊM TRĂNG RẰM 
     
    Đêm thành phố điện muôn màu 
     Mười rằm trăng náu nhớ màu trăng quê 
    Ánh trăng thanh thoát đam mê 
    Sánh vàng Nhật Lệ gợi về tuổi xuân 
    Đêm hè  rộn ánh trăng ngần  
    Bạn bè một thuở ân cần hỏi thăm 
    Bồi hồi ngắm ánh trăng rằm 
    Xốn xang niềm nhớ xa xăm ngóng chờ 
    Viết nên khúc nhạc vần thơ 
    Sáu mươi tuổi lão vẫn mơ trăng tròn 
    Chung nhau củ sắn củ môn
    Quảng Bình trăng tỏ - Sài Gòn sẽ chia 
    Cảm ơn bạn tốt ngoài kia 
    Nâng niu từng chút sớt chia vui buồn 
    Mong sao ngoài ấy khỏe luôn 
    Trong này mãi giữ tâm hồn khiết tinh!
    Sài Gòn rằm tháng 5/ 2019
    NON XANH BAO TUỔI MÀ GIÀ 
     
    NON cao suối biếc như tranh vẽ 
    XANH mướt câu thề dễ phôi pha 
         BAO nhiêu kỉ niệm vở òa 
    TUÔI xuân nay đã nhạt nhòa xa xăm  
     
    MÀ luyến tiếc đêm nằm khó ngủ 
    GIÀ nua rồi vui thú điền viên 
         BỞI vì cuộc sống an yên 
    VÌ chồng vì vợ con hiền cháu ngoan 
     
    SƯƠNG giăng phủ kín toàn mặt nước 
    TUYẾT tọa non cao bước gập ghềnh 
          HÓA chim hạc trắng lênh đênh 
    RA sông vớt ánh trăng chênh bềnh bồng 
     
    BẠC tóc bởi đời không sung sức 
    ĐẦU thông minh quá mức xế tà* 
        "NON XANH BAO TUỔI MÀ GIÀ 
    BỞI VÌ SƯƠNG TUYẾT HÓA RA BẠC ĐẦU "
    *Tuổi xế chiều 
    Tg Xuân Sang. Sài Gòn ngày 17/4/2020
    Ảnh tg
    Bài gửi in 
    Họ và tên : Nguyễn Thị Sang 
    Bút danh : Xuân Sang 
    Quê quán :Võ Ninh Quảng Ninh Quảng Bình 
    Địa chỉ liên lạc : Block C cityhome phường Cát Lái q2 TP HCM. 
    ĐT : 0946062133
    Bài 1
    TỰ HÀO BỞI ANH LÀ NGƯỜI  QUẢNG TRỊ 
     
    Anh đưa em về quê anh Quảng Trị 
    Nơi mãnh đất dung dị và  êm đềm 
    Trái tim em lại thổn thức từng đêm 
    Nghe anh kể chuyện chiến tranh khốc liệt 
     
    Đế quốc Mỹ dày xéo lên nước Việt 
    Lấy đôi bờ bến Hải cầu Hiền Lương 
    Làm chiến tuyến gây thù hận đau thương 
    Đất nước chia đôi vợ chồng  ly biệt 
     
    Địa đạo Vĩnh Mốc em ơi có biết 
    Thông với Cửa Tùng Biển hát khơi xa 
    Địa đạo này mười ba cửa vào ra 
    Công trình sáng tạo ông cha  thời ấy 
     
    Định kể cho em nghe chuyện nơi này 
    Nhưng sợ em đau lòng rồi em khóc 
    Anh đâu ngờ em đã xem đã đọc 
    Địa đạo này dưới lòng đất làng anh 
     
    Ôi Quảng Trị quê anh thời chiến tranh 
    Kiên cường bất khuất anh dũng tuyệt vời 
    Đến với quê anh em càng thắm nụ cười 
    Tự hào bởi anh là người Quảng Trị
     
    Tg Xuân Sang. Ninh Thuận ngày 22/2/2020
     
    Bài 2
    TRAO DUYÊN TRÊN NGÀN 
     
    Tìm nơi xe sợi chỉ tình 
    Luồn vào chỗ nhớ nối mình với ta 
    Đại ngàn trải nắng thêu hoa 
    Kết con tim lớn phô ra giữa trời 
     
    Nắng mưa chỉ có hai người 
    Ta Mình tìm chữ ươm lời nhớ thương 
    Trái tim cháy bỏng yêu đương 
    Ngực còn nóng hổi vấn vương xuân nồng 
     
    Mình xây thổn thức vào lòng 
    Để ta đắp mộng vào trong mắt huyền.
    Người trần mà ngở là tiên 
    Lững lơ sườn núi trao duyên trên ngàn
    Xuân Sang. Ninh Thuận 21/2/2020
     
    Bài 3
     
    MỘT PHÚT HUY HOÀNG 
     
    THÀ vui vẻ giữa khung trời thơ mộng 
    MỘT thoáng thôi cũng lồng lộng tâm hồn 
    PHÚT đăng quang "hoàng hậu " lúc hoàng hôn 
    HUY hiệu gắn chữ thủy chung son sắt 
     
    HOÀNG bào khoác thử vai vua Bảo Đại 
    RỒI ngắm nhìn thiên hạ thoải mái không 
    VỤT qua mau giây phút khăn áo rồng 
    TẮT ảo mộng trở về trong thực tại 
     
    CÒN ít  thời gian cõi trần ta phải 
    HƠN ngàn lần đời đã trải qua rồi 
    BUỒN cả đời đổi một phút phiêu thôi 
    LE cong lưỡi mắt cười xuyên lục địa 
     
    LÓI ngói ướt khi bảo dông ập đến 
    SUÔT cuộc đời cơ cực chẳng nề chi 
    TRĂM vất vả để đổi đời thú vị 
    NĂM giây vui hạnh phúc ngập tràn rồi! 
     
    "THÀ MỘT PHÚT HUY HOÀNG RỒI VỤT TẮT 
    CÒN HƠN BUỒN LE LÓI SUỐT TRĂM NĂM!"
     
    Xuân Sang. Ninh Thuận 16/2/2020
    In Võ Ninh 
    Họ  tên :Nguyễn Thị Sang 
    Bút danh :Xuân Sang 
    Hội viên CLB thơ Việt Nam 
    Sinh ngày: 30/10/1957
    Quê Quán : Võ Ninh Quảng Ninh Quảng Bình 
    Nghề nghiệp :Hưu trí 
     
    Bài 3
     
    THẦY TRÒ ĐỢỊ TIẾNG TRỐNG TRƯỜNG 
     
    Đã Mười bảy ngày dịch không lây 
    Thầy giáo học trò má đỏ hây 
    Tu chỉnh vở sách,trang  giáo án
    Đợi ngày phát lệnh đến trường ngay 
     
    Lẽ ra cũng sắp xong bài vở 
    Thi học kỳ đạt thỏa ước mơ 
    Tổng kết thưởng khen hoa phượng nhớ 
    Ve sầu lẫy nhạc nghỉ hè chờ 
     
    Vậy mà nghiệt ngã hơn ba tháng 
    Chống dịch covi*phải nhỡ nhàng 
    Trường lớp cô thầy trò luyến nhớ 
    Vắng tiếng trống trường, Quốc ca vang
     
    Cũng đành chơi cả mùa xuân sang 
    Để đến hạ về  học nóng rang 
    Co vít làm đổi thay mọi thứ 
    Việt Nam chiến thắng trống trường vang. 
    * Covid 19
    Tg Xuân Sang. Sài Gòn ngày 3/5/2020
     
    Bài 4
    ,        NHỚ MẸ 
    Sắp tới ngày giỗ mẹ 10/4 âm lịch '
     
        CHIỀU nào con cũng ngóng về 
    CHIỀU nào con cũng nhớ quê mẹ à 
         RA đi theo cháu con xa 
    ĐỨNG ngồi gan ruột xát chà mẹ ơi 
          NGÕ nhà trống vắng lắm rồi 
    SAU bao năm tháng mẹ rời chúng con 
     
          NGÓ nghiêng giữa chốn Sài Gòn 
    VỀ không về được mõi mòn ngóng theo 
         QUÊ nhà con mẹ đơn neo 
    MẸ ơi ngày giỗ hút heo lắm rồi 
         RUỘT nhàu mặt ngửa lên trời 
    ĐAU như dao cắt đứng ngồi nào yên 
          CHÍN nén hương* dâng mẹ hiền   
    CHIỀU con mẹ nhé lụy phiền hồn đau. 
     
        "CHIỀU CHIỀU RA ĐỨNG NGÕ SAU 
    NGÓ VỀ QUÊ MẸ RUỘT ĐAU CHÍN CHIỀU" 
     
    *Mẹ năm đứa con, hai trai ba gái nay chỉ còn ba gái . Mỗi đứa ba nén hương thắp cho mẹ.
    P/s Năm nay giỗ mẹ con gái lớn không có mặt. 
    Tg Xuân Sang. Viết tại Sài Gòn ngày 30/4/2020
    THĂM LẠI TRƯỜNG XƯA 
     
    Tháng năm, nắng chiều hôi hổi 
    Chị em tôi hăm hở tới trường xưa 
    Trường im ắng vắng gió đưa 
    Vượt rào ta đến phòng xưa vẫn còn 
    Cửa cài ta ngước mắt tròn
    Ô hay dòng chữ đổi sơn trắng rồi 
    Kỉ niệm ngày ấy xa xôi 
    Căn phòng hiệu phó ta ngồi năm nao 
    Giờ hiển hiện vẫy tay chào 
    Chủ xưa trở lại ào ào tâm tư 
    Em Doanh tìm lại lớp xưa 
    Đổi thay to đẹp hoa đưa hương mời 
    Cảm ơn trường đẹp rạng ngời 
    Trò xưa đồng nghiệp một thời còn đâu 
    Hoa 2 mưa nắng dãi dầu 
    Khang trang xanh sạch điểm màu hạ sang 
    Ta về mà dạ mơ màng 
    Một thời vì trẻ vì trường đam mê !
    Tg, Xuân Sang 16/5/2019

    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Thị Sang @ 14:17 06/09/2020
    Số lượt xem: 74
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến